Số Phận
Nửa đời lấy vợ , vợ ơi !
Tuổi nhiều ta tưởng vợ thời hiểu ra
Nên duyên chín bỏ cho qua
Phải duyên chồng vợ - mái nhà ấm êm
Đạo đời: ván được đóng thuyền
Dù ta bình dẳng , bình quyền vợ ơi
Trời trao phận nữ , muôn người
Làm sao khác được một đời nở sinh
Làm sao vợ cứ nghĩ mình
Tôi tài tôi giỏi , phân minh với chồng
Bếp nhà cần giữ lửa hồng
Thì vợ lại thích cháy bồng hả hê
Chuyện xưa ai đó tỉ tê
Vợ khôn chồng dại , khéo bề dạy nhau
Nào ai có dại chi đâu
Mà sao vợ nỡ những câu đau lòng
Mà sao cứ đục chẳng trong
Đạo chồng đạo vợ trong lòng : ôsin
Con thì hai đúa Bill ,Tin
Chồng từng xá lạy từng xin hãy đừng
Làm gương con trẻ ta dừng
Cãi nhau, lời nặng mặt xưng mắt vằn
Chồng điên , bát chén liệng tan
Con thì ngơ ngác nát tan gia đình
Thời gian đâu có thể xin
Mười ngón tay đếm - hỏi mình còn bao ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét